GIỌT SƯƠNG (Thơ )

GIỌT SƯƠNG

(Thơ: HẠNH PHƯƠNG)

Nhẹ nhàng hơi thở mỏng manh sương

Lúng liếng tròn vo nét diệu thường

Vẫy gọi mặt trời trên đĩnh biếc

Đùa vui ngọn cỏ giữa đồi nương .

Cung thương nhã nhạc ngân từng nốt

Bằng trắc âm giai chuốt mấy chương …

Trong vắt muôn trùng ngàn lóng lánh

Tự tình chuyên chở sắc ngàn hương …

——-o0o——-

HỌA VẬN (Admin)

Mạng sống mong manh tợ giọt sương

Sớm còn tối mất cõi vô thường

Sáu đường lục đạo đang chìm đắm

Tam bảo ba ngôi đã tựa nương

Ngày đến mở kinh tụng mấy phẩm

Đêm về lật sách đọc vài chương

Mong cho mưa thuận gió hoà mãi

Thế giới an bình đức tỏa hương

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *